


Đời người có bao điều nhung nhớ. Chỉ những kẻ tự đánh mất bản thân mới muốn xóa đi mọi ký ức về cuộc đời mình.

Đời người có bao điều nhung nhớ. Chỉ những kẻ tự đánh mất bản thân mới muốn xóa đi mọi ký ức về cuộc đời mình.

"Giờ đây, khi tóc đã bạc, tôi viết lại những kỷ niệm này không phải để hoài niệm, mà với mong muốn được chia sẻ, được tìm thấy sự đồng cảm từ những người bình dị như tôi, để mỗi người chúng ta đều có những phút giây lắng đọng, mơ màng trong Những chuyến bay tìm về miền ký ức."
Tôi không phải là nhà văn, dù đó từng là ước mơ thời trẻ tuổi. Tôi viết như một cách tâm sự cá nhân của một người lớn tuổi đã trải qua nhiều thăng trầm. Tôi sinh ra ở thành phố cảng Hải Phòng, nhưng gốc gác Nam Định và những kỳ nghỉ hè bên Mẹ đã tạc nên trong tôi một miền ký ức không thể nào quên.
Với tôi, những trang viết này không phải là phô diễn tài năng, mà là bài học thực tế từ một người trí thức biết tôn trọng quá khứ. Tôi soi mình vào đó để tìm lại "những tháng ngày không lấm bụi", để thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều đáng để sống và cống hiến.
Tôi đã vô cùng xúc động khi nhận được những phản hồi "thật đến từng hơi thở" của độc giả: có người đọc đi đọc lại nước mắt tuôn trào, có người mất ngủ vì cảm xúc ùa về, và có cả những người "cứ phải đọc chậm vì... sợ truyện hết". Đó chính là phần thưởng vô giá để tôi tiếp tục chuyến bay tìm về miền ký ức này.

"Ở đây cái gì cũng bao la. Những cánh đồng lúa xanh rờn. Bầu trời phóng khoáng."
Trong chặng đầu của hành trình, tôi đưa bạn trở về với khung cảnh làng quê muôn màu của những năm cuối thế kỷ trước. Nơi ấy, mỗi nhành cây ngọn cỏ đều mang một linh hồn riêng, lưu giữ những mảnh ghép bình dị mà thiêng liêng:
Vị ngọt rau muống đầm: Bát canh mộc mạc Mẹ nấu giữa trưa hè, cái vị thanh khiết mà dù đi khắp thế gian tôi vẫn chẳng thể tìm lại được.
Tiếng hót con sáo đen: Hình ảnh con chim nhỏ lẩn khuất trong vòm lá rậm rạp, đánh thức không gian thanh bình của vườn xưa.
Sắc đỏ hoa gạo tháng Ba: Những đốm lửa rực rỡ bên triền đê lộng gió sáo diều, báo hiệu mùa hội làng và những ngày thơ bé rong chơi không lo nghĩ.
Tôi không kể bằng trí tưởng tượng, mà kể bằng sự háo hức của đứa trẻ thành phố mỗi lần được về quê. Chặng này là lời tri ân tôi dành cho sự tần tảo của Mẹ và là sợi dây kết nối chúng ta với những giá trị nguồn cội đang dần mai một.
"Chiến tranh đâu chỉ là những bản hùng ca... Có những nỗi đau không cần tô hồng, cứ để nó thật như chính nó vốn có"
Rời xa lũy tre làng, tuổi trẻ của tôi gắn liền với những năm tháng học tập xa xứ và khói lửa chiến tranh. Tôi viết về người lính không phải để ca ngợi vinh quang, mà để nhắc nhớ về những sự thật trần trụi và những khoảng lặng đầy tính nhân văn mà tôi đã trực tiếp đi qua.
Chặng đường này ghi dấu những kỷ niệm không thể mờ phai:
Chuyến tàu xuyên thảo nguyên: Những ngày lính sinh viên chúng tôi ngồi trên toa tàu chạy dọc những cánh đồng bao la của nước Nga. Ở đó, tôi giữ cho mình nụ hôn "thánh thiện" với cô gái Nga Tania trên toa tàu đêm – một ký ức đẹp đến nao lòng giữa thời tao loạn.
Mâm pháo tên lửa: Những giờ trực chiến căng thẳng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Tôi kể lại hơi thở của trận địa, tiếng còi báo động và những tình cảm đồng đội gắn bó như máu thịt.
Nỗi đau lặng câm: Khoảnh khắc nghiệt ngã khi hay tin người em trai thân yêu đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Đó là vết cắt sâu sắc nhất, nhắc nhở tôi về giá trị của sự hy sinh và lòng trắc ẩn đằng sau mỗi bộ quân phục.
Tôi muốn chia sẻ những câu chuyện này để bạn thấy rằng, dù trong khắc nghiệt của chiến tranh, tình yêu và tính nhân văn vẫn luôn tồn tại. Đó là những bài học thực tế từ một thời hoa lửa, giúp chúng ta biết trân trọng hơn sự bình yên của ngày hôm nay.
"Mỗi bước chân đi trên đời đều là một lần ta tìm đường trở về với nguồn cội"
Sau hàng chục năm bôn ba qua những miền đất và những biến động của lịch sử, tôi ngồi xuống để nhặt nhạnh những giá trị vĩnh cửu còn sót lại. Chặng cuối này không còn tiếng pháo tên lửa hay những chuyến tàu ồn ã, mà là không gian của sự tri ân và thấu hiểu:
Lòng biết ơn những người bình dị: Tôi dành trang viết cho những người thầy, người bạn và cả những người lạ đã đi ngang đời mình. Mỗi cuộc gặp gỡ đều là một bài học thực tế, giúp tôi hiểu rằng sự tử tế chính là sức mạnh lớn nhất của con người.
Sợi dây kết nối quá khứ: Khi nhìn thấy hoa gạo lại nở vào mỗi độ tháng Ba, tôi nhận ra ký ức không phải là thứ để lãng quên, mà là tấm gương để ta soi mình vào mỗi ngày. Nó giúp ta tìm lại những phút giây "không lấm bụi" giữa dòng đời hối hả.
Hạ cánh trong thanh thản: Tôi mong muốn những câu chuyện này sẽ là nguồn cảm hứng để bạn tìm thấy sự an yên trong tâm hồn. "Những chuyến bay tìm về miền ký ức" của chúng ta hạ cánh êm ái, không phải để kết thúc, mà để tiếp thêm năng lượng cho những hành trình mới trong tương lai.
Tôi không kể bằng trí tưởng tượng, mà kể bằng sự háo hức của đứa trẻ thành phố mỗi lần được về quê. Chặng này là lời tri ân tôi dành cho sự tần tảo của Mẹ và là sợi dây kết nối chúng ta với những giá trị nguồn cội đang dần mai một.


Con đường nào dù dài thì cũng có đích đến. Chuyến bay nào dù xa rồi cũng phải hạ cánh. Tôi mong muốn “Những chuyến bay tìm về miền ký ức” của chúng ta hạ cánh an toàn, êm ái để có nguồn cảm hứng cho những chuyến bay tiếp theo trong tương lai.

Tên sách: Những chuyến bay tìm về miền ký ức
Tác giả: Hải Châu
Giá bìa: 159.000 VNĐ
Số trang: 336 trang
Nhà xuất bản: Công Thương
Khổ: 14,5 * 20,5 cm
Giá ưu đãi: 127.200 VNĐ

